Tái sinh từ những vụn vỡ đời thường
Bởi Nguyễn Hoàng Duy - THPT Chuyên Trần Phú
“Đã có một khoảng thời gian, mình luôn ngồi ở chiếc bàn cuối cùng trong lớp học thêm tiếng Anh. Không phải vì mình thích sự yên tĩnh, mà vì ở đó, mình có thể cúi đầu đủ thấp để giáo viên không gọi phát biểu. Mình sợ mắc lỗi, sợ phát âm sai, và hơn hết, sợ người khác nhận ra rằng mình không đủ.”
Có người từng nói rằng mỗi trải nghiệm đều giống như một cánh cửa. Có cánh cửa đưa ta đến những vùng đất mới, cũng có cánh cửa giúp ta nhìn lại chính mình bằng một góc nhìn khác. Với mình, cánh cửa ấy mở ra khi mình quyết định ôn thi vào lớp chuyên Anh Trường THPT Chuyên Trần Phú. Đó không chỉ là lựa chọn một môi trường học tập mới, mà còn là lần đầu tiên mình dám bước ra khỏi vùng an toàn, đối diện với sự tự ti đã theo mình suốt nhiều năm và tin rằng bản thân có thể thay đổi.
Trước khi bắt đầu hành trình ấy, mình chưa bao giờ nghĩ tiếng Anh là điểm mạnh của bản thân. Khi nhìn thấy những bạn có thể giao tiếp lưu loát, đạt điểm cao trong các bài kiểm tra hay sở hữu vốn từ phong phú, mình luôn nghĩ rằng mình kém hơn họ rất nhiều. Mình sợ phát biểu vì lo phát âm sai, sợ viết vì lo mắc lỗi ngữ pháp, và sợ cả những đề thi khó vì nghĩ rằng mình sẽ không thể vượt qua. Dần dần, sự sợ hãi ấy trở thành một giới hạn khiến mình luôn đứng phía sau người khác.
Thế nhưng, càng né tránh, mình càng nhận ra bản thân không thật sự cảm thấy nhẹ nhõm. Mỗi lần đi ngang qua Trường THPT Chuyên Trần Phú hay nghe nhắc đến lớp chuyên Anh, trong lòng mình lại xuất hiện một câu hỏi: “Nếu mình không thử thì sao biết mình có thể làm được?” Chính câu hỏi ấy đã thôi thúc mình bắt đầu hành trình ôn thi chuyên Anh.
Những ngày đầu tiên không hề dễ dàng. Mình phải đối mặt với những bài đọc dài đầy từ mới, những bài viết bị sửa rất nhiều lỗi và những đề thi khiến mình mất hàng giờ vẫn chưa thể hoàn thành. Có những buổi tối, mình ngồi trước bàn học với cảm giác bất lực và từng nghĩ đến việc bỏ cuộc. Mình luôn cảm thấy mọi người đang tiến nhanh hơn mình, còn bản thân thì mãi ở phía sau.
Nhưng mình dần nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là việc mình chưa đủ giỏi, mà là để sự tự tin quyết định tương lai của mình. Nếu bỏ cuộc chỉ vì sợ thất bại, mình sẽ không bao giờ biết khả năng thật sự của bản thân. Vì vậy, mình bắt đầu tập trung vào việc tốt hơn chính mình của ngày hôm qua.
Điều thay đổi lớn nhất không chỉ nằm ở khả năng tiếng Anh, mà còn ở cách mình nhìn nhận bản thân. Mình không còn xem điểm số thấp là minh chứng cho sự kém cỏi, mà coi đó là cơ hội để biết mình cần cải thiện điều gì. Mình cũng không còn sợ mắc lỗi, bởi mình hiểu rằng mọi người giỏi đều từng bắt đầu từ những sai lầm.
Ngày biết tin mình đỗ vào lớp chuyên Anh Trần Phú là một khoảnh khắc mình sẽ luôn nhớ mãi về sau. Mình vui vì đã đạt được mục tiêu, nhưng điều khiến mình tự hào hơn cả là khi nhìn lại chính mình của ngày trước – một người từng nghĩ rằng bản thân không đủ giỏi, không đủ tự tin để cạnh tranh với người khác. Mình nhận ra chiến thắng lớn nhất không phải là tờ giấy báo trúng tuyển, mà là việc mình đã dám vượt qua nỗi sợ của chính mình.
Và đó cũng là điều mình muốn gửi gắm đến những người đang đứng ở vị trí mà mình từng đứng. Nếu hôm nay bạn cảm thấy mình chưa đủ giỏi, chưa đủ tự tin hay đang bị bỏ lại phía sau, điều đó không có nghĩa rằng bạn sẽ mãi như vậy. Không ai sinh ra đã thuộc về những nơi tuyệt vời; chúng ta đến đó bằng sự cố gắng, lòng kiên trì và niềm tin vào bản thân. Bởi đôi khi, sự thay đổi lớn lao không bắt đầu từ một chiến thắng vĩ đại, mà chỉ bắt đầu từ một quyết định nhỏ: "dám thử thêm một lần nữa".