Từ Những Điều Nhỏ Bé
Bởi Cao Thị Thùy Dương - Trường THPT Chuyên Quốc Học Huế
“Hành trình vạn dặm bắt đầu từ một bước chân.” – Lão Tử
Nếu có ai hỏi điều gì đã thay đổi tôi nhiều nhất trong những năm tháng học trò, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: đó là chuyến đi Nhật Bản. Nhưng chuyến đi ấy không phải là điểm khởi đầu, mà là trái ngọt của những thay đổi nhỏ: dám giơ tay phát biểu, dám nhận nhiệm vụ và luôn làm mọi việc bằng cả tấm lòng.
Bước chân đầu tiên của tôi bắt đầu khi tham gia Câu lạc bộ “Em với Môi Trường”. Ban đầu, tôi chỉ muốn học thêm về môi trường và góp một phần nhỏ cho cộng đồng. Nhưng càng gắn bó, tôi càng tự tin hơn. Từ một cô học sinh rụt rè, tôi chủ động phát biểu, nhận nhiệm vụ và tích cực tham gia các hoạt động của câu lạc bộ. Tôi chỉ luôn tin rằng: khi làm mọi việc bằng cái tâm, kết quả tốt đẹp sẽ mỉm cười. Tâm niệm này giúp tôi ngày càng học hỏi và phát triển.
Và may mắn đã mỉm cười với tôi. Năm 2025, tôi được chọn đại diện trường và Câu lạc bộ “Em với Môi Trường” tham gia chương trình học tập tại Nhật Bản. Tại Trường THPT Komaba Toho, tôi tham gia lớp học về ô nhiễm nguồn nước và trực tiếp thực hiện thí nghiệm kiểm tra chất lượng nước bằng phương pháp COD. Điều khiến tôi ấn tượng nhất không phải là thiết bị hiện đại, mà là cách học sinh được tự trải nghiệm, tự đặt câu hỏi và tự tìm lời giải. Tôi nhận ra rằng kiến thức chỉ thực sự có giá trị khi được áp dụng vào thực tế.
Tôi cũng có dịp gặp gỡ các tổ chức hoạt động trong lĩnh vực giáo dục và môi trường. Những cuộc trò chuyện ấy giúp tôi hiểu rằng mọi thay đổi bền vững đều bắt đầu từ giáo dục và những hành động nhỏ nhưng kiên trì.
Đến Osaka Expo 2025, tôi choáng ngợp sự đồ sộ và hoành tráng - nơi trưng bày các mô hình, sản phẩm về kiến trúc, công nghệ và môi trương đến từ các quốc gia khác nhau. Sự sáng tạo và hiện đại kết hợp với những vật phẩm thiên nhiên là tôi rất thích thú. Nhưng điều khiến tôi hạnh phúc nhất là nhìn thấy khu triển lãm của Việt Nam, nơi văn hóa Việt cất lên tiếng nói với hình thức đầy sáng tạo. Giữa một sự kiện tầm cỡ thế giới, hình ảnh đất nước mình hiện diện khiến tôi vừa tự hào, vừa có thêm động lực để học tập và đóng góp nhiều hơn. Chuyến đi ấy giúp tôi hiểu rằng thế giới rất rộng lớn, còn bản thân mình vẫn cần tiếp tục cố gắng.
Sau khi trở về Việt Nam, tôi không muốn những điều học được chỉ dừng lại ở kỷ niệm. Cùng với thầy cô và các anh chị trong dự án, tôi triển khai chuỗi bốn bài học về môi trường: tìm hiểu ô nhiễm nguồn nước, lấy mẫu nước tại địa phương, thực hiện thí nghiệm kiểm tra mức độ ô nhiễm bằng COD, rồi giao lưu với học sinh ở hai trường khác. Nhìn các bạn hào hứng tham gia, tôi hiểu rằng giá trị lớn nhất của chuyến đi là chia sẻ kiến thức và trải nghiệm.
Nhìn lại hành trình ấy, tôi nhận ra dấu ấn lớn nhất không phải là tấm vé đến Nhật Bản, mà là sự thay đổi của chính mình. Từ một cô học sinh ngại ngùng, tôi đã dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám học hỏi và lan tỏa những điều tốt đẹp.
Tôi tin rằng, khi làm mọi việc bằng cả trái tim, kết quả tốt sẽ mỉm cười. Chuyến đi Nhật Bản chỉ là một cột mốc, không phải đích đến. Tôi mong mình sẽ còn được vươn xa hơn, ngắm nhìn thế giới nhiều hơn, để mang kiến thức và trải nghiệm trở về cống hiến cho cộng đồng. Bởi tôi tin rằng, mọi hành trình vạn dặm đều bắt đầu từ một bước chân, và tôi sẽ không ngừng bước tiếp.