Từ những điều ta yêu thích
Bởi Phạm Ngọc Duyên - Đại học Thương mại (Vietnam University of Commerce)
Chắc hẳn bạn từng nghe mọi người nói rằng những điều bạn yêu thích thật vô bổ và phí thời gian. Quan điểm của mỗi người là khác nhau, nhưng có một sự thật rằng mọi điều chúng ta yêu thích trên cuộc đời này đều xứng đáng được tôn trọng. Những thứ ta yêu thích mà tôi nhắc đến ở đây tuyệt nhiên không phải những thứ vi phạm đên tiêu chuẩn đạo đức của xã hội. Những thứ ấy có thể thật to lớn như cách ta tận hưởng việc chiêm nghiệm bầu trời bao la đặt trong sự bất tận của vũ trụ, hay niềm yêu thích dành cho những phạm trù kiến thức vĩ mô. Nhưng những điều ta yêu thích cũng có thể xuất phát từ những thứ nhỏ bé. Sưu tầm sách truyện, cắm hoa, thậm chí chơi game, những sở thích vụn vặt mà ai cũng có luôn hiện hữu trong cuộc sống. Và đôi khi, chính từ những điều ta yêu thích, ta có đủ dũng khí để bước sang một hành trình hoàn toàn mới.
Mỗi người đều có một ước mơ ươm mầm trong tâm trí, âm ỉ bám rễ chờ ngày nở hoa. Ước mơ ấy không nhất thiết phải gắn liền với thành công hiện tại của mỗi người, bởi lẽ ước mơ là một phạm trù rộng lớn, nó bao trùm cả thành công của ta. Có những ước mơ được hình thành từ những điều ta yêu thích, và ngược lại, những yêu thích ấy có thể nâng đỡ cả một ước mơ.

Từ bé tôi đã luôn yêu thích những thứ liên quan đến nghệ thuật, tuy vậy những thành tích ấn tượng từ thuở thơ ấu của tôi gắn liền với sự lô-gic của khoa học tự nhiên nhiều hơn sở thích thật sự của mình. Mọi thứ dần thay đổi khi tôi đặt chân vào cấp hai, thời điểm mà tôi bắt đầu có những dấu ấn cá nhân từ những điều bản thân yêu thích. Tất cả bắt đầu từ những cuốn tiểu thuyết mà tôi tự mình dành dụm mua được. Tôi yêu cảm giác được đắm chìm vào vô vàn thế giới khác nhau, được khám phá góc nhìn đa dạng từ những con người tài năng trên khắp thế gian này. Từ đây, tôi dành rất nhiều thời gian tìm hiểu về mọi thứ có dấu ấn của nghệ thuật, và bạn biết đấy, nghệ thuật thì len lỏi rộng khắp trong đời sống.

Một ngày nọ, tôi thắc mắc:
“Nếu mình cũng bắt đầu viết truyện thì sao nhỉ?”

Ý nghĩ này khiến tôi vô cùng thích thú, cả cơ thể như cỗ máy được nạp đầy nhiên liệu, tôi muốn thực hiện điều ấy ngay lập tức. Thế là vào một ngày cuối cấp hai, tôi chọn cho mình một bút danh rồi bắt tay thoả sức sáng tạo. Tôi cứ viết và viết rất nhiều, chỉ cần có ý tưởng, bản thân lại tự giác ngồi vào bàn. Khi ấy tôi còn là một thiếu niên dè dặt trước những điều mới mẻ, vậy nên việc quyết định thử viết lách giống như bước đầu vượt ra vùng an toàn của chính mình. Sau vài tháng cặm cụi với những mẩu truyện rời rạc, tôi quyết định thử sức đăng tải truyện ngắn trên một nền tảng dành cho những người có cùng sở thích như mình. Tuy nhiên chính từ đây trong lòng tôi lại dấy lên một nỗi sợ vô hình từ những con người không quen biết phía sau màn hình máy tính. Tôi sợ rằng tác phẩm của mình không đủ hay, rồi mình sẽ phải nhận những lời chê bai, dèm pha. Tôi đấu tranh tư tưởng suốt nửa năm rằng mình có nên tiếp tục đăng truyện hay ẩn hết chúng đi rồi trở về như thuở ban đầu. Nhưng càng viết, tôi càng khao khát được tự do thể hiện bản thân như bao người khác. Những khao khát ấy dường như không phụ lòng tôi, chúng khiến tôi nhận ra rằng quyết định được thực hiện sẽ đem lại kết quả không tưởng. Thời gian sau đó, những truyện ngắn đầu tiên của tôi nhận được hàng nghìn lượt đọc và nhiều bình luận động viên từ độc giả. Lần đầu tiên nhìn thấy tác phẩm của mình nằm trong nhóm truyện được đọc nhiều của chủ đề, tôi hiểu rằng sở thích ấy không còn chỉ là niềm vui của riêng mình. Sự yêu thích này dần nhen nhóm một ước mơ to lớn hơn trong tôi khi bản thân đạt được dấu ấn nhất định khi viết truyện – có một cuốn tiểu thuyết của riêng mình.

Cho đến hiện tại, tôi tự đánh giá mình là một người yêu thích rất nhiều thứ. Bạn bè tôi luôn thắc mắc tại sao tôi có thể thích nhiều thứ cùng một lúc. Câu trả lời của tôi rất đơn giản: Tôi không bao giờ ngăn cản bản thân mình cảm thấy hứng thú với mọi thứ trên đời này. Cuộc sống chứa đầy những điều thú vị và tôi không muốn bỏ lỡ bất cứ thứ gì. Tôi vẫn tiếp tục sáng tác những mẩu truyện mình yêu thích để thực hiện ước mơ viết lách của mình. Tôi luôn thầm cảm ơn bản thân đã quyết định viết truyện, bởi từ đây, tôi đã có thêm cho mình nhiều kỹ năng khác. Có thể xuất phát từ tính cách độc lập của mình, tôi tự học thêm thiết kế, nhiếp ảnh để bổ trợ cho việc viết lách. Vô hình chung, chúng lại giúp tôi rất nhiều trong công việc hiện nay của mình ở ngành truyền thông.

Không ai đánh thuế ước mơ và càng không ai ngăn cản ta yêu thích một điều gì đó. Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi nhận ra dấu ấn lớn nhất mình tạo nên không nằm ở những lượt yêu thích hay những thành quả đạt được, mà nằm ở quyết định dám bước thêm một bước khỏi giới hạn quen thuộc của chính mình. Từ một người chỉ âm thầm yêu thích nghệ thuật, tôi đã học cách biến sự yêu thích ấy thành trải nghiệm và thành những cơ hội mới. Nếu ngày ấy tôi không thử cầm bút viết nên những câu chuyện đầu tiên, có lẽ tôi sẽ không biết mình cũng có thể mang đến niềm vui cho người khác qua con chữ, càng không biết những kỹ năng tưởng chừng chỉ phục vụ sở thích lại có thể trở thành hành trang cho công việc hôm nay.

Tôi tin rằng tuổi trẻ không cần phải bắt đầu bằng những điều quá lớn lao. Đôi khi, mọi sự thay đổi chỉ bắt đầu từ một câu hỏi rất nhỏ: "Nếu mình thử thì sao?". Chính câu hỏi ấy đã đưa tôi đến với viết lách, mở ra những cánh cửa mà trước đây tôi chưa từng nghĩ mình có thể bước qua. Và biết đâu, những dấu ấn của tôi trong tương lai cũng sẽ tiếp tục được viết nên từ chính những lần tôi dám thay đổi, dám trải nghiệm và dám tin vào điều mình yêu thích.
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.