và 1 lần nữa, ếch nhảy ra khỏi giếng
Bởi Đào Hoàng Phương Thảo - Đại học Kinh tế - Luật

và 1 lần nữa, ếch nhảy ra khỏi giếng,...
mình thừa nhận trước đây bản thân có rất nhiều định kiến về các đất nước khác. ví dụ như người đức quá khô khan và vô cảm, người hàn thượng đẳng, người nhật thảo mai, người nam á ồn ào, và người trung đông cực đoan.
ở aiesec, không ít hơn trung bình 4 lần/1 tuần mình nghe về những mâu thuẫn xuất phát từ sự khác biệt về văn hóa, niềm tin và cách giao tiếp giữa những con người mang quốc tịch khác nhau. và đôi khi vô thức, mình đã bị dẫn dắt bởi định kiến mà quên đi mất việc nền tảng cơ bản của “hòa bình” là sự thấu hiểu, và sự thấu hiểu sẽ đến từ sự tò mò.
và nhờ có lần đầu tiên (và có thể là duy nhất) mình được hòa cùng hơn 300 người đến từ gần 100 quốc gia khác nhau, mình thực sự nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn tất cả những gì mình từng biết và nghe trên báo đài, để rồi nhận ra cho dù có 100 sự khác biệt để con người xung đột, thì vẫn sẽ luôn tồn tại lí do thứ 101 để hiểu nhau và thương nhau.
8 ngày conference, hàng chục cuộc trao đổi, hàng trăm cái ôm nhau, hàng nghìn từ yêu được nói, để mình thấy cậu bạn người đức nghiêm túc nhưng cực kì đáng yêu với nụ cười thường trực và luôn sẵn sàng lên tiếng từ sự quan tâm, để mình hiểu 1 cậu bạn người hàn luôn xa cách mọi người vì sự tự ti, để mình quen những người bạn nhật chân thành và tử tế, để mình cảm thấy an toàn cạnh một người bạn sri lanka luôn im lặng ở cạnh và kết nối cùng mọi người, để mình được lắng nghe bởi những người bạn trung đông dịu dàng nhất mà mình có thể biết.
và kì diệu hơn cả, mỗi khi mình nhắc đến những mâu thuẫn trước đó, điều khiến cho tụi mình kết nối lại là “we are doing aiesec, and seeking for understanding is what we must do. this is our stand, this is the value we protect”.
đằng sau sự khác biệt về màu da, về ngôn ngữ, về niềm tin, và về giá trị, khi mình thấy mọi người cùng khóc, cùng lo, cùng vui vì những điều giống nhau, mình lại cảm nhận được rằng “trước khi chúng ta mang trên mình bất kì nhãn mác nào, tất cả đều chỉ là những con người vô thường bằng xương bằng thịt”.
và 1 lần nữa, con ếch lại nhảy ra khỏi giếng, lần này nó không sợ hãi nữa, mà nó chỉ thật lòng tò mò muốn biết bầu trời rộng lớn ra sao và có những gì đang chờ nó ở phía trước.