Vùng an toàn cũng có thể lớn lên
Bởi Chu Lê Thế Anh - Đại học Ngoại thương (Foreign Trade University)
Gửi cậu của một năm trước,

Mình từng nghĩ trưởng thành là bước ra khỏi vùng an toàn. Cho đến khi một hành trình đã dạy mình rằng, đôi khi điều kỳ diệu nhất là khiến vùng an toàn ấy lớn hơn.

Có lẽ lúc này cậu vẫn đang chần chừ trước nút "Đăng ký". Cậu sợ mình không đủ giỏi, sợ trở thành người lạc lõng trong một môi trường mà ai cũng năng động, sáng tạo và tự tin. Là một học sinh khối A00, cậu chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình bén duyên với Marketing. Tiếng Anh cũng từng là điều khiến cậu e ngại mỗi khi đứng trước những cơ hội mới. Cậu luôn nghĩ có những cánh cửa chỉ dành cho những người "đủ giỏi", còn mình thì phải chờ đến khi hoàn hảo hơn mới có thể bước vào.

Nhưng hôm nay, mình viết lá thư này để nói với cậu một điều mà giá như mình biết sớm hơn: đừng chờ đến khi đủ giỏi mới bắt đầu, bởi chỉ khi bắt đầu, chúng ta mới có cơ hội trở nên đủ giỏi.

Bốn tháng trước, cậu quyết định đăng ký trở thành Cộng tác viên Marketing của YouthSpeak. Đó không phải là quyết định của một người đã có sẵn kiến thức hay kinh nghiệm. Ngược lại, cậu gần như bắt đầu từ con số 0. Những buổi họp đầu tiên là chuỗi ngày của sự bỡ ngỡ. Mọi người nói về insight, content strategy hay branding, còn cậu chỉ lặng lẽ ghi chép vì sợ mình hỏi những câu hỏi quá ngây ngô. Những bài viết đầu tiên nhận về rất nhiều góp ý, có những đoạn phải sửa đi sửa lại nhiều lần. Đã có lúc cậu tự hỏi liệu mình có thực sự phù hợp với Marketing hay không.

Thế nhưng, điều đặc biệt ở AIESEC chưa bao giờ là yêu cầu một người trẻ phải hoàn hảo. Điều đặc biệt là nơi đây luôn trao cho mỗi người cơ hội để thử, để sai và để trưởng thành. Không ai cười khi cậu chưa biết, mọi người chỉ kiên nhẫn giúp cậu biết nhiều hơn. Không ai đòi hỏi cậu phải trở thành người giỏi nhất, mọi người chỉ mong cậu trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình ngày hôm qua.

Bốn tháng nhìn lại, điều mình biết ơn nhất không phải là việc mình đã yêu Marketing, mà là việc mình đã học được cách tin vào chính mình. Marketing chỉ là điểm khởi đầu, còn điều YouthSpeak thật sự trao cho mình là dũng khí để mở rộng vùng an toàn của bản thân. Từ một người luôn ngại phát biểu trước đám đông, mình dần dám cất lên ý kiến của mình. Từ một người gần như không biết gì về Marketing, mình học cách lắng nghe, học cách quan sát, học cách kể một câu chuyện và học cách không ngừng hoàn thiện sau mỗi lần nhận góp ý. Quan trọng hơn cả, mình thôi hỏi bản thân: "Liệu mình có làm được không?" mà bắt đầu tự hỏi: "Mình sẽ học được gì nếu dám thử?"

Có lẽ điều đẹp nhất mà YouthSpeak để lại không nằm ở những kỹ năng mình mang theo, mà nằm ở những con người mình đã có cơ hội gặp gỡ. Mình biết ơn tất cả anh chị và các bạn trong Team Leader, Organizing Committee cùng toàn thể Ban Tổ chức YouthSpeak. Cảm ơn mọi người vì đã kiên nhẫn lắng nghe, sẵn sàng chia sẻ, trao cho mình cơ hội để thử, để sai và để trưởng thành. Cảm ơn vì đã luôn tin tưởng, động viên và đồng hành, để một người từng rất tự ti như mình có thể từng chút một mở rộng thế giới của chính mình. Hơn cả những kiến thức hay trải nghiệm, điều mình trân trọng nhất là mình đã gặp được những con người truyền cảm hứng, những người khiến mình hiểu rằng khi được đặt trong một môi trường đủ tin tưởng và đủ yêu thương, ai cũng có thể trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.

Nếu được gặp lại cậu của một năm trước, mình sẽ không kể cho cậu nghe về tương lai. Mình sẽ không nói rằng cậu sẽ yêu Marketing, cũng không nói rằng cậu sẽ tự tin hơn. Mình chỉ muốn đặt tay lên vai cậu và nói: "Cảm ơn vì đã bấm nút Đăng ký." Cảm ơn vì đã đủ dũng cảm để trao cho bản thân một cơ hội. Cảm ơn vì đã không để nỗi sợ quyết định thay mình.

Đến hôm nay, mình hiểu rằng dấu ấn không được tạo nên bởi những thành tích lớn lao hay những khoảnh khắc rực rỡ. Dấu ấn được tạo nên từ những thay đổi rất nhỏ, được vun đắp qua từng ngày: dám nói một ý kiến, dám nhận một nhiệm vụ mới, dám đối diện với những điều mình chưa biết và dám tin rằng bản thân luôn có thể tốt hơn ngày hôm qua.

AIESEC không thay đổi mình trong một sớm một chiều. AIESEC chỉ trao cho mình một môi trường để không ngừng mở rộng vùng an toàn, để khám phá những khả năng mà trước đây mình chưa từng tin mình có. Và có lẽ, đó là món quà quý giá nhất mà hành trình này mang lại.

Hôm nay, khi nhìn lại cậu của một năm trước, mình chỉ muốn mỉm cười và nói:
"So proud of you."
Không phải vì cậu đã trở thành một người làm Marketing.
Mà vì cậu đã trở thành một người không còn sợ bắt đầu. 
← Quay về Trang chủBình chọn cho bài thi (Facebook)
Bằng cách nhấp vào “Chấp nhận”, bạn đồng ý với việc lưu trữ cookie trên thiết bị của mình để tăng cường điều hướng trang web, phân tích việc sử dụng trang web và hỗ trợ các nỗ lực tiếp thị của chúng tôi. Xem Chính sách bảo mật của chúng tôi để biết thêm thông tin.